Latest Entries »

Viết cho Thạch Dừa

Con yêu,

Xin lỗi vì mấy hôm nay mẹ toàn nghĩ ngợi vớ vẩn linh tinh. Dù con còn bé xíu xiu nhưng mẹ biết là con nghe và hiểu được hết. Xin lỗi con mẹ nhiều nha. Mẹ mong những suy nghĩ kém tích cực đó không làm ảnh hưởng nhiều đến con, mong con vẫn lớn lên thành một đứa trẻ hoạt bát, hay vui cười như mẹ hồi trước.

Nhưng mẹ phải bảo vệ con, bảo vệ  bố con, Thạch Dừa ạ. Điều này thì chắc con hiểu, phải không con? Bố con là tình yêu lớn của hai mẹ con mình, bố con không phải xe ôm mà gọi đến thì đến, đuổi về thì về, phải không con?

Mẹ biết có thể mẹ tự ái nhiều, nhưng mẹ cần phải đứng về phía gia đình mình, Thạch Dừa ạ. Mẹ yêu con, và mẹ không muốn làm điều gì sơ suất, có thể tổn hại đến con. Và mẹ cũng yêu bố, mẹ không muốn làm bố con buồn. Đã hơn một lần mẹ thấy bố con có vẻ buồn khi vui vẻ đưa mẹ đi chơi cùng mà lại chẳng được mẹ vui vẻ dẫn đi tụ tập cùng.

Mẹ vẫn mơ về một tương lai tuyệt đẹp khi mà mẹ đi họp nhóm có nguyên một bàn các ông chồng ngồi hàn huyên và nguyên một bàn các đứa con ngồi bi bô. Mẹ thèm lắm buổi đầy tháng anh Bon con nhà mẹ Hạnh bố Hà, mấy cặp đôi yêu nhau, lấy nhau rồi ngồi chém tung chảo quanh nồi lầu. Mấy bà bầu rồi truyền thụ kinh nghiệm cho nhau. Mấy ông vợ chưa có gì ngồi hóng hớt nghe ngóng và này nọ. Bác và bà của anh Bon luôn mồm dặn mẹ và mẹ Yến không được ăn gì, không được làm gì, và cao giọng quát mấy ông bố chần đồ ăn cho mẹ thật kỹ. Vui quá phải không con?

Mẹ mong con lúc nào cũng xởi lởi, cởi mở, chan hòa như bố con, như các mẹ nuôi, bố nuôi ở đó, con nhé.

Mẹ yêu con nhiều.

Mưa rét

Ngày đầu tiên của tháng cuối cùng.

Mưa và rét.

Mấy hôm trước bố đã nhắc có gió mùa Đông Bắc về, nhớ mà mang áo ấm theo. Mình lọ mọ kéo chồng về nhà, thấy ở nhà đã trải chăn đệm ra nằm, cũng yên tâm một tý.

Thật chứ, mưa rét thế này, chỉ mong được ở nhà mình, ôm cốc cà phê nóng vừa đọc sách vừa hóng hớt chuyện của bố, tận hưởng cái niềm vui có phần ích kỷ. Yên ấm hạnh phúc trong nhà, nhìn người khác chìm trong giá lạnh ngoài đường mà tự thấy mình hanh phúc => ích kỷ gớm.

 

Lan man

Thế là đã lấy chồng rồi. Bước chân ra khỏi ngôi nhà đã che chở mình suốt cả thời ấu thơ.

Có những lúc giữa đêm khuya tỉnh dậy, nước mắt lăn dài trên má.

Ô hay chưa, trước khi cưới thì hăm hở mong đến ngày. Giờ thì lại chỉ muốn về nhà mình thôi. Nhớ nhà, nhớ bố mẹ quá.

Trưa hôm qua mẹ gọi điện, bố con lại mít ướt rồi. Nghe mà quặn cả lòng lại. Lại sấp sấp ngửa ngửa làm thật nhanh rồi lao về nhà. Thực ra về nhà cũng có gì đâu. Bố mẹ kể những chuyện không đầu không cuối, chuyện lặt vặt linh tinh hàng xóm họ mạc, cho ăn mấy quả quýt quả cam rồi lại đuổi về. “Về mau không bên ấy mong.” Nghe mà ứa nước mắt.

Vì Ếch ương đến đón em rùi ạ :X

Ảnh cưới :X

Ánh mắt như dao cau liếc vào mỏm đá….

Cái cảm giác hỗn độn rất nhiều cảm xúc, muốn mở blog viết một entry trút hết ra, rồi đến lúc đối mặt với trang compose mà chẳng biết viết gì, thật là thảm hại.

Ốm rồi. Như chị Tuyết nói là từ mental nhảy sang physical rồi. Thực ra chẳng phải. Cùng lúc cả 2 thứ nó kéo mình xuống đấy thôi.

Tệ thật, muốn lải nhải nhiều thứ mà cuối cùng chẳng thể nói được gì.

Sáng nay đã nghĩ, mình chỉ cần ngủ vài tiếng thôi, tỉnh dậy sẽ khác. Sự thực là, đã ngủ 3 tiếng liền, thức dậy, không những không cảm thấy khỏe hơn, mà còn thấy tâm trạng tệ hại hơn rất nhiều.

Mình giống như mấy bà già không chồng, rất cần 1 con chó con mèo gì đó để mà thủ thỉ nói chuyện, để chăm sóc vuốt ve, để chúng nó an ủi mình những lúc thế này.

Bởi vì kỳ thực, trong cái tâm trạng hỗn loạn bất an này, với cái đầu hâm hấp sốt, họng đau như kim châm và mắt lúc nào cũng chực khóc thế này, mình chẳng có ai để an ủi, dỗ dành cả. Người đáng trông đợi nhất thì lại nói dối vòng quanh và chỉ làm tình trạng tồi tệ hơn.

Thảm hại quá.

Những người đàn bà như họ bị gọi là “nước lọc”. Họ không xấu nhưng không đẹp, không ăn bám cũng chẳng kiếm bộn tiền, không đần độn nhưng chẳng thể gọi là sắc sảo, cắm cúi làm vợ, đẻ con, vật lộn với đủ loại kế hoạch xoay quanh căn bếp, vườn nhà và lũ nhóc.

Khổ nỗi, những người đàn bà “nước lọc” lại hay vớ được các chàng “rượu mạnh”- hay ho, vững chãi và giỏi kiếm tiền. Các chàng đủ khôn ngoan để hiểu rằng cái giống nước lọc ấy tuy nhạt nhưng lành mát: tưới vào cây – cây tốt, đổ vào gạo – gạo thành cơm, pha trà, uống thuốc đều cần tới cả. Cái giống nước lọc, đựng vào đâu cũng được, dùng gì cũng tiện, lại chẳng phân biệt sang hèn, dễ xin dễ kiếm, dễ dùng, dễ bỏ, không đòi hỏi, cũng chẳng cầu kỳ.

Các chàng cũng hiểu, những nàng thông minh thường khó lường, những nàng tài hoa thường ẩm ương, những cô chân dài thường yêu đồ hiệu- ghét việc nhà, còn những người đàn bà vừa ngoan hiền chịu khó, vừa xinh đẹp quyến rũ, vừa giỏi giang thông minh, vừa nọ…lại vừa kia thì… vô cùng hiếm. Mà đã hiếm, thì khó tìm, và dù đã tìm được, chắc gì có được, dù đã có được, chắc gì giữ được trong tay. Thế nên, các chàng rượu mạnh quyến rũ, mạnh mẽ ấy thường chọn yêu đương và chung sống với một “nước lọc” biết an phận, biết xây tổ và chăm con cho mình.

Khổ nỗi, vẫn biết nước thì tinh khiết, vừa mát lại vừa lành, nhưng mà uống độc vị cả đời thì cũng chán. Thế nên các chàng thi thoảng vẫn lén lút rủ nhau chuyện này chuyện nọ. Nhẹ thì la cà cà phê, chè lá, phởn phơ thì bia hơi, hăng tiết thì vào bar uống cocktail hay về quê chơi quốc lủi. Các chàng nghĩ bụng, mấy bà “nước lọc” có biết thì cũng chỉ sôi lên sùng sục như canh quá lửa rồi lại nguội dần, cùng lắm thì đá đổ bình trà, đập tan hũ mật, hấm chỗ này, hứ chỗ nọ, chứ còn lâu mới dám đụng tới rượu quý của mình. Mà các bà “nước lọc” cũng chẳng có gan “ông ăn chả, bà ăn nem” vì sợ bị tóm và cũng chẳng dám đánh ghen vì sợ “xấu chàng hổ ai”. Các chàng biết là nước đã ở trong chum thì sợ bị san ra vại, đã ở dưới suối thì sợ chảy vào mương; biết là nước có sôi tung tóe thì rồi sẽ nguội, nên họ cứ hết trà lại rượu, hết cà phê lại mật ong.

Chớ có lầm.

Hơn nửa những người bị các chàng rượu mạnh hào hoa và các nàng “cocktail” sành điệu gọi là “nước lọc”, thực ra là vodka loại nặng, hoặc chí ít cũng là quốc lủi mẻ đầu. Họ chọn phận “nước non” chỉ vì một chữ “tình”. Vì họ yêu cái người đàn ông họ lấy, vì họ biết rõ nếu họ cũng sóng sánh lóng lánh như các em “cocktail” xinh đẹp giỏi ỡm ờ, thì ai chăm cha mẹ già, ai nâng niu con dại, ai giữ bếp lửa hồng, ai lên- ai xuống cùng ai; nếu họ cũng bon chen trồi trổ vì tiền vì danh, cũng lồng lộn áo xống với tình nhân, thì ai trồng cây vun luống, ai che nắng, ai hứng mưa.

Các chàng cứ tưởng mấy bà thì chả biết gì về xã hội, chẳng rành gì những trò hoa lá của đàn ông, và chẳng bao giờ dám buông tay thả vỡ những gì mình nâng hứng. Họ không biết, đa phần những người đã có bản lĩnh sống ngoài vòng bon chen thì đều là những người bon chen rất giỏi. Những người đã hết mình gìn giữ hạnh phúc, thì sẽ không bao giờ tiếc nuối khi phải buông tay. Những người đàn bà không màu mè, xanh đỏ, lại thường đằm thắm ấm áp. Họ chọn sống cuộc đời “nước lọc” vì họ biết rõ họ muốn gì và được gì từ đó, chứ không phải vì họ đần đụt hay kém cỏi mà không sống được đời”cocktail”.

Họ quên mất rằng, mỗi lần sôi sùng sục, bắn tung tóe, là một lần nước bị làm đục, bẩn hay biến chất. Nước không còn tinh khiết nữa, mà có vị ngang ngang. Nước không còn mát lành nữa, mà có mùi thạch tín.

Thế nên, muốn “nước lọc” luôn mát lành, thì rượu mạnh ơi, xin đừng sóng sánh!

Thứ bảy này là một ngày đặc biệt với cháu nó.

Thứ bảy ngày 09/07/2011.

Sinh nhật người yêu của cháu nó. Yêu nhau suốt từ 2009 đến giờ, chả hiểu vì sao mà chưa bao giờ cháu có mẹt trong sinh nhật người yêu cháu cả. Cứ làm như mình là businesswoman đi tây đi tầu nhiều lắm ấy. Haizzz. Nên là quyết bù đắp cho chàng, không là chàng lại tủi thân làm cái mặt dư lày lày :-<

Thứ bảy ngày 09/07/2011.

Ngày mà cháu nó sẽ chia tay Noble thân yêu. Nơi đã gắn bó với cháu nó 2 năm trời nay.

Nhớ ngày sinh nhật bố cách đây 2 năm, có một con bé lớ nga lớ ngớ bắt đầu ngày công đầu tiên của cu Tý. Thời gian trôi nhanh như bóng ngựa câu qua khe cửa hẹp. Cháu nó vẫn nhớ bóng dáng của Rob béo béo tròn tròn, đầu trọc lốc và đôi mắt xanh dương. Nhớ những hộp kẹp chocolate, những hộp dâu tươi, nước táo ép Rob chất đầy tủ làm quà mỗi khi cần nhờ cháu cái gì đó. Nhớ cái phòng làm việc với ba bề bốn bên là kính dày cộp, làm cháu đôi lúc mường tượng ra mình là con mannequin biết đi lại trong một boutique shop nào đó. (Thực ra cháu không ngồi ở đó đã hơn 1 tháng nay rồi. Nhưng cháu sẽ nhớ cái bàn đó của cháu nhất.) Cháu cũng sẽ nhớ những anh chị đồng nghiệp của cháu ở đây. Một số đã chuyển đi từ lâu. Một số cũng sẽ ra đi sau cháu ít lâu.

Cháu tiếc nhất là cái hội nhóm ăn uống chém gió chém bão của cháu. Buồn nhỉ. Cháu biết lẩu gà với ai những chiều thứ bảy, biết thịt chó với ai những ngày mưa, biết chè kem với ai những trưa nóng bức đây???

Tự dưng nhớ tới câu “Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ…” Cháu cũng là một người tình của Noble, và đã đến lúc cháu phải ra đi (để dành chỗ cho các người tình khác còn đến nữa chứ). Cháu đã học đủ những gì cần học, trải nghiệm đủ những gì cần biết, và biết đủ cả những gì không nên biết. Con chim đủ lông đủ cánh đã đến lúc cất cánh bay.

Lại nhớ ngày đầu tiên tròn xoe mắt vừa ngắm Rob vừa trả lời phỏng vấn. Rob hỏi “Mày định làm việc ở đây với tao bao lâu?” Cháu hồn nhiên “Tao không biết. Có lẽ khoảng 5 hoặc 10 năm”. Hôm qua báo với Rob (chàng đang ở Vân Nam – Trung Quốc làm siêu superintendent) là “Rob ơi, tao về downtown làm đây”, phản ứng đầu tiên là “Sao mày về muộn thế? Tao cứ tưởng mày phải xin nghỉ ở đấy lâu rồi cơ.”

Kiss me, goodbye, gone~too soon
I did give you my heart can’t deny
Hold on, let go, never sure
Only can make believe all this time

 

Tình ca – Phạm Duy

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-ca-Pham-Duy-Nhieu-Ca-Si/IW687F0C.html

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời
À à ơi ! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi ! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Tiếng nước tôi ! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi

Tôi yêu tiếng ngang trời
Những câu hò giận hờn không nguôi
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai

Một yêu câu hát Truyện Kiều
Lẳng lơ như tiếng sáo diều (ư diều) làng ta
Và yêu cô gái bên nhà
Miệng xinh ăn nói thật thà (à à) có duyên…

Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình
Nhìn trùng dương hát câu no lành
Đất nước tôi ! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi
Đất nước tôi ! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi

Tôi yêu những sông trường
Biết ái tình ở dòng sông Hương
Sống no đầy là nhờ Cửu Long
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong

Người yêu thế giới mịt mùng (*)
Cùng tôi ôm ấp ruộng đồng (ừ đồng) Việt Nam
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung Nam Bắc kết hàng (à hàng) mến nhau

Tôi yêu bác nông phu,
Đội sương nắng bên bờ ruộng sâu
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo
Mình đồng da sắt không phai mầu

Tấm áo nâu ! Những mẹ quê chỉ biết cần lao
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, bé ơi
Tấm áo nâu ! Rướn mình đi từ cõi rừng cao
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mau, áo ơi

Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần… và còn ai nữa
Những anh hùng của thời xa xưa
Những anh hùng của một ngày mai

Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài (ư bài) tình ca
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là (ừ là) đóa hoa

Ta đã thấy, không giả mù được nữa!
Máu cha ông chảy suốt bốn nghìn năm
Màu đỏ ấy ướt nhoè từng trang sử
Đỏ núi Chi Lăng, đỏ sóng Bạch Đằng

Ta đã nghe, vì làm sao giả điếc!
Tiếng hùng ngâm sông Như Nguyệt hồn xiêu
Tiếng gươm khua Nhị Trưng, tiếng voi rống Nhuỵ Kiều
Tiếng roi sắt Phù Đổng vút qua mười thế kỷ

Ta đã nói, vì không câm được nữa!
Khi tiếng nấc An Tư ngẹn thắt họng ta rồi
Khi trống trận Quang Trung, lời hô xung trận Ngọc Hồi
Khi Hịch tướng sĩ, Chiếu xuất quân trở thành ca dao nuôi dân ta lớn dậy

“Yêu chuộng hoà bình!” – mấy ngàn năm quân xâm lăng lải nhải!
Cha ông ta nghe, đến con cháu ta sẽ vẫn còn nghe
Đất nước dựng lên sau bóng mát lũy tre
Lấy tre làm nhà, làm cày, làm bút, làm sách, làm đũa, làm lồng gà, lồng đèn…
và làm vũ khí!
Hoà bình là khát vọng Việt Nam
Nhưng chằng kẻ nào có thể đưa ra lừa mị
Lời đồng chí, hữu hảo, láng giềng… nhớt lưỡi bò
Và vũ khí tận răng!
Từ Tần, Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh
Đến Cộng Hoà Nhân dân Trung Hoa
Đều một “sách” miệng chí nhân lương tâm kẻ cướp
Không thể nhớ số lần chúng khởi binh xâm lược
Nhưng dân ta biết tất cả những khi chúng phải dừng bước
Đều là những lần bị cha ông ta đánh bại tả tơi!

Tám mươi hai triệu người Việt Nam
Dù trong nước
Hay tha hương góc biển chân trời
Bất kể bạn đang cầm lá cờ gì khi biểu thị tình yêu Tổ Quốc
Tôi tin trong mỗi trái tim đều ngân lên tiếng thiêng liêng nhất:
VIỆT NAM!

 

Superwoman

Bước ngược gió trên con đường sớm mai, em thường cắm phone vào tai, lắng nghe Alicia Keys hát Superwoman.

Càng nghe càng thấm.

Càng nghe càng thêm tự tin, tự tin bắt đầu một ngày làm việc học tập mới, tự tin đối mặt với cuộc sống tương lai, tự tin rằng mình sẽ làm được mọi việc.

Vì em cũng là một SUPERWOMAN.

http://tazomummim.files.wordpress.com/2011/04/bighilda32.jpg?w=254&h=306

Hilda – hình tượng do họa sỹ Duane Bryers xây dựng. Một cô gái hồn nhiên, và hạnh phúc. Có thể đôi lúc ngây thơ đến mức ngốc nghếch, nhưng thực chất Hilda là một cô gái cực kỳ thông minh, lạc quan, yêu đời. Những bức illustration thì không thể nói lên được triết lý sống của nhân vật, nhưng em dám chắc là Hilda sống cực kỳ giản đơn và suy nghĩ tích cực.

Và Hilda phản ánh đúng tâm hồn tươi trẻ của Bryers, người nghệ sỹ già ngoài 90 tuổi.

http://www.toilgirls.com/hilda/images/art/20.jpg

Ăn bánh, đọc thơ rồi ngủ thiếp đi với nụ cười trên môi

Ăn bánh cookies, đọc thơ và ngủ thiếp đi với nụ cười trên môi. Như thế đã gọi là cuộc sống thần tiên chưa?

http://www.toilgirls.com/hilda/images/art/26.jpg

Ngồi trò chuyện với chú ếch xanh

Mỗi chúng ta, để yêu được một người và tìm được người yêu mình, có lẽ không phải là dễ. Đó là cả một quá trình dài và đầy thử thách. Với người này, việc chia tay và quên một người là chuyện không khó khăn gì. Nhưng với người khác, thì đó là cả một vấn đề không nhỏ.

Đó là khi bắt đầu một ngày mới, bạn học cách tự nhủ rằng với lòng: “Mình phải quên”.

Để có thể yêu, người ta cũng cần có cái gọi là “duyên”. Đừng nghĩ rằng bạn thật không may khi đánh mất tình yêu, mà hãy nhủ rằng bạn đã may mắn biết bao khi đang giữ cho mình những kỷ niệm khó quên mà không phải ai cũng có. Và hãy hãnh diện rằng… bạn từng một lần “yêu” và đã biết “thế nào là yêu”.

Vậy tại sao bạn không vui mừng rằng: “Đã có lúc bạn có một tình yêu đẹp vô cùng”. Trên thế gian không phải ai cũng may mắn tìm được tình yêu và cũng không phải ai cũng từng có diễm phúc trải qua một mối tình đẹp, nếm trải những vui buồn đắng cay trong tình yêu.

Và tình yêu đó quá đẹp để bạn phải nhớ đến như vậy.

Vì chỉ có tình yêu thật sự mới làm bạn khó quên như thế.

Đừng vội nản chí… đừng vội tự trách mình đã quá yếu đuối.

Rồi sẽ có lúc bạn cân bằng được cuộc sống của mình với những thói quen và niềm vui đang dần mở ra xung quanh. Bạn vui mừng trong chốc lát và thầm nghĩ: “Hình như mình đang dần quên được rồi”. Nhưng rồi sẽ có một ngày, một đêm, một giây phút nào đó, lòng bạn bỗng chùn lại và một nỗi nhớ cồn cào không thể che giấu bao vây bạn. Bạn lại thất vọng và thừa nhận “Thì ra mình hoàn toàn chưa quên được”. Bạn vật vã và dường như kiệt sức sau những cố gắng tưởng như vô ích kia.

Và đó là khi một ngày bạn biết, bạn phải bước đi một mình.

Đó là khi tỉnh giấc, bạn tự lên kế hoạch cho mình luôn bận rộn với công việc, vui chơi, bạn bè, gia đình… để lấp đầy khoảng trống bỗng dưng được tạo ra ấy.

Đó là mỗi buổi sáng thức dậy, bạn học cách không nhắn tin, không gọi điện với người đó

Đừng níu kéo khi chữ “duyên” kia thật sự đã không còn.

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Hãy nhớ điều này nhé…

Rồi sau này dù có lần mở ra, tim bạn có thể vẫn bồi hồi nhưng nó sẽ không còn đau nhói.

Kỷ niệm rồi sẽ chìm vào quá khứ như nó cần phải thế.

Cuộc sống là những trang sách đang chờ bạn mở ra và khám phá.

Khám phá những điều mới mẻ vẫn đang diễn ra.

Tập quan sát và cảm nhận những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Từ từ thôi nhé… bắt đầu tập gói những ký ức tình yêu đẹp đã có, cất nó thật kỹ vào một góc sâu trong tim.

Và cũng chính thời gian… sẽ giúp bạn tìm thấy một tình yêu mới cùng những cung bậc tình cảm riêng của nó.

Tin rằng bạn sẽ làm được… bạn sẽ quên được.

Dù có là một năm, 5 năm, hay thậm chí là 10 năm…

Bởi thời gian là vô cùng vô tận, nên bạn đừng lo rằng bạn sẽ thiếu thời gian để làm điều mình muốn.

Hãy để mọi chuyện tự nhiên. Rồi thời gian sẽ là bạn đồng hành giúp bạn.

Càng cố gắng… khi không thành… có lẽ bạn sẽ càng mệt mỏi.

Bạn đã cố gắng… không ai phủ nhận điều đó.

[Source: Hạt giống tâm hồn]

[Copy & Paste để dành tặng một (vài) ai đó]

Con gái Bắc

http://cuongdequynhon.files.wordpress.com/2010/07/ha1.jpg?w=512&h=288

Con gái Bắc

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ…mà xảo quyệt

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 146 other followers